

� mang theo hơi nước mát
lạnh, nhẹ nhàng vờn đùa tâm
trạng vui vẻ của mọi
người.Trung tâm kinh doanh
vàng bạc đá quý.Chú chó nhỏ
lông xù cổ đeo chuông, ting
ting tang tang chạy theo sau
chủ của nó, những thiếu nữ
với nụ cười thanh thoát đáng
yêu như tiếng chuông bạc,
những tấm poster quảng cáo
lớn mời gọi ánh nhìn của mọi
người, mấy quả bong bóng
màu hồng thoát khỏi tay
những đứa bé, nhẹ nhàng
bay vút lên bầu trời xanh,
cửa kính của những chiếc
máy bán nước tự động lấp
lánh ánh sáng trong trẻo…
Trong quán nước lộ thiên.Một
chàng trai trẻ mặc áo sơ mi
trắng, quần jeans xanh
đang yên lặng ngồi dưới
bóng râm của cây dù to sọc
xanh trắng, trên chiếc bàn
nhỏ tinh tế có một cốc nước
cam đã uống hết một nửa.
Gương mặt chàng trai khôi
ngô tuấn tú, mái tóc đen
nhánh mềm mại hơi xoăn,
ánh mắt anh mơ màng, đáy
mắt tựa hồ tuôn chảy ánh
hào quang màu tím violet, lộ
ra đôi chút nét trẻ con khó
có thể nhận ra.Nước cam đã
bị bỏ quên lâu rồi.Chàng trai
không biết đang nghĩ những
gì, khóe môi thoáng nét cô
độc, vẻ mặt có phần đau
buồn.Không khí như xem
chàng trai là trung tâm, trong
phạm vi một kilomet, nhảy
múa lung linh một vòng sáng
tựa hồ như men sứ, khiến
hơi thở con người cũng dần
chậm lại.Một cảnh tượng đẹp
biết bao.Nhưng, cứ có một
người muốn chui vào để phá
hoại nó!Một người đàn ông
khoảng chừng ba mươi tuổi
mặc bộ âu phục cao quý, vẻ
mặt cao ngạo kéo chiếc ghế
gỗ cạnh chàng trai ấy rồi
ngồi xuống, đôi mắt nhìn
chằm chằm vào anh, giọng
nói trầm trầm nhưng mê
hoặc:“Chào cậu…”Chàng trai
không đếm xỉa đến anh
ta.“Tôi có thể biết tên cậu
được không?”“Tránh ra!”
Chàng trai cau mày.“Từ khi
nhìn thấy cậu lần đầu tiên…”
Người đàn ông kích động
muốn nắm lấy tay chàng trai.
“… tôi đã bị cậu thu hút
rồi…”Chàng trai vơ lấy cốc
nước.“Soạt!”Nước cam hất
đầy lên mặt người đàn ông
đó.Người đần độn đã gặp
nhiều, nhưng trơ trẽn như
thế lại hiếm thấy.Sắc mặt gã
đàn ông cứ xanh mét rồi tái
nhợt, bước vào tình trường
đã hai mươi mấy năm, với
ngoại hình và uy thế gia tộc
của gã, bao giờ cũng thành
công hơn người, làm sao lại
có thể nếm trải cảm giác thất
bại thê thảm này. Chàng trai
xinh đẹp này, mới nhìn đã
biết là dạng ấy, giả vờ cái gì
chứ. Có điều, cậu ấy thật sự
xinh đẹp đến mức muốn chảy
cả nước dãi, ôi chao, hình
như gã quên khai báo mình là
ai, thảo nào chàng ấy phớt
lờ là phải.Gã đàn ông cố hết
sức để giữ phong độ, móc ra
một chiếc khăn tay lau mặt,
rồi ho một tiếng:“Khụ, tôi xin
giới thiệu, tôi là công tử đời
thứ tám của gia tộc họ
Trần…”“Bốp!”Cốc thủy tinh
đập mạnh vào trán gã đàn
ông mặc âu phục, máu tươi
bắt đầu chảy ra!Chàng trai
dùng khăn giấy lau lau
những ngón tay dài mảnh,
như thể chê bai cốc thủy tinh
đã làm bẩn tay vậy.“Mày!”
Gã đàn ông thẹn quá hóa
giận, thái dương rỉ máu
khiến gương mặt gã ta vô
cùng khủng khiếp. “Dám
đánh bổn công tử ta hả, đi,
đến đồn cảnh sát với ông
đây, ông muốn kiện mày đã
cố ý gây thương tích cho
người khác!”Gã tóm chặt
cánh tay chàng trai, vết máu
dây bẩn cả chiếc áo trắng
sạch sẽ.“Buông tôi ra!”Chàng
trai cố sức hất gã ra nhưng
không được, lại chê gã bẩn
nên không muốn nắm lấy tay
gã đẩy ra, trong phút chốc,
gương mặt tuấn tú đã đỏ
bừng lên vì phẫn nộ.Lúc này,
cạnh họ đã tụm năm tụm ba
những người qua đường,
đang hiếu kỳ quan sát, chỉ
chỉ trỏ trỏ, không hiểu nổi
hai người họ rốt cuộc đã xảy
ra chuyện gì.Gã đàn ông lớn
giọng **** mắng chàng
trai:“Cái thứ này ra đây bán
thân, tôi đã nói tôi không có
hứng với cậu, tại sao cậu
còn đeo bám tôi không chịu
buông hả! Cậu tưởng dùng
bạo lực là sẽ khiến tôi thấy
hứng thú với cậu à? Không
để cho pháp luật trừng trị
cậu thì không biết cậu còn
cám dỗ bao nhiêu người
lương thiện nữa đây!”Woa!
Thật sự là không ngờ…Mọi
người vây xung quanh liếc
mắt nhìn, chẳng trách chàng
trai ấy tuấn tú khôi ngô đến
vậy.Chàng trai tức muốn lộn
ruột: “Anh!”.Gã đàn ông lạnh
lẽo hừ một tiếng: “Dám làm
thì phải dám
nhận”.“Anh!”Chàng trai như
muốn nổ tung đến nơi!Bỗng
nhiên, phía ngoài vòng
người vang lên một tiếng
hét:“Ai đang bắt nạt bạn trai
của tôi thế hả?”Đám người
soạt một tiếng tách ra hai
bên, một cô gái trẻ tóc đỏ
mắt trợn tròn giận dữ đang
sải từng bước dài đến, bàn
tay như gọng kìm gỡ bỏ tay
gã đàn ông đang túm lấy
chàng trai ra!Gã đàn ông đau
đến mức kêu thét lên, cúi
đầu xuống nhìn, chỉ thấy
trên mu bàn tay đã bị cô gái
khoét cho thành bốn vết
móng tay vừa sâu lại còn rỉ
máu!“Con nhỏ này…” Gã tóm
lấy cô gái tóc đỏ.Cô gái tóc
đỏ hất toẹt tay hắn ra, giận
dữ:“Anh dám nói bạn trai tôi
đeo bám anh hả?”“Cậu
ta…”“Nếu anh ấy đeo theo
anh, thì tôi là cái gì hả?” Cô
gái chỉ vào mũi gã, gầm lên:
“Chúng tôi đang hẹn hò nhau
ở đây, tôi vừa mới đi vệ sinh
có một chút mà anh ấy đã
đeo bám anh được sao? Anh
là đồ khốn kiếp nói bậy mà
không biết ngượng! Rõ ràng
là anh quấy rối, dụ dỗ bạn
trai tôi, không đạt được mục
đích nên quay lại cắn người,
chẳng lẽ anh là chó hả!”.Mọi
người cười ầm.Sắc mặt gã
đàn ông xám ngoét như gan
lợn, không thể nào tìm ra cơ
hội phản kích dưới tràng
**** rủa như liên thanh của
cô gái.Cô gái tiếp tục
mắng:“Đi, đi đến đồn cảnh
sát! Tôi phải tố cáo anh
quấy rối tình dục người
khác!”“Cô có chứng cứ gì!”
Gã đàn ông đã bắt đầu
hoảng lên, ban nãy gã chỉ
dọa dẫm chàng trai thôi, đời
nào dám động chạm đến cảnh
sát thật.Cô gái ngửa mặt lên
trời cười một tràng dài.Sau
đó…Trừng mắt nhìn gã!“Đừng
có tưởng tôi không biết anh
là ai, công tử đời thứ tám của
gia tộc họ Trần chuyên về
kinh doanh bất động sản –
Trần Gia Mông.”Gã đàn ông
ngạo mạn liếc nhìn vẻ thách
thức: “Xem như cô biết
điều”.Cô gái hừ mũi một
tiếng, cười lạnh lẽo,
bảo:“Năm anh mười một tuổi
vì mắc tội khiêu dâm bạn trai
học cùng lớp nên đã bị nhà
trường đuổi học, năm mười
sáu tuổi bị pháp luật tuyên
án tội danh quấy rối tình dục
nhưng được tạm hoãn thi
hành án hai năm, năm hai
mươi ba tuổi vì đánh ghen
tranh giành người tình nam
mà bị đánh trọng thương,
tháng Ba năm nay bức ảnh
anh và người tình nam giới
thân mật quá mức trong xe
bị tuần san Quất Tử đăng
lên ngay trang đầu!”“Cô…”
Gã đàn ông run bắn
người.“Sao nào?” Cô gái
ưỡn ngực lên, cười nhạo gã.
“Không thì chúng ta cùng
đến đồn cảnh sát kiểm tra
thử, xem tôi có nói sai chỗ
nào không?”Phụt!Đám người
vây xung quanh nhổ mấy
bãi nước bọt vào gã đàn ông
đang toát mồ hôi lạnh.Xu
hướng tình dục thế nào là
chuyện riêng của mỗi người,
nhưng quấy rối không thành
lại quay ngược lại cắn người
ta, sỉ nhục vu khống người
ta, quả thực là quá trâng
tráo vô sỉ!Cuối cùng…Gã đàn
ông mặt mũi tái mét, nhục
nhã lủi đi như một con chuột
cống.Mọi người dần dần tản
mác.Chương 1-6Dưới bóng
râm cây dù sọc xanh
trắng.Cô gái tóc đỏ đưa tay
phải ra cho chàng trai:“Chào
anh, tôi là Tiểu
Tuyền.”Chàng trai trầm tư,
hỏi với vẻ nghi ngờ: “Cô
quen tôi sao?”. Tại sao cứ
có cảm giác đã gặp cô ấy rồi,
đặc biệt là mái tóc đỏ kia,
cảm thấy thật quen
thuộc.Tiểu Tuyền nghiêng
đầu cười cười:“Tôi phải quen
biết anh sao?”Bàn tay cô
đưa ra dừng lại giữa chừng,
không hề buông
xuống.Chàng trai nhìn chăm
chú, hồi lâu sau, dần dần
đưa tay lên, nắm lấy tay cô
gái:“Cô có thể gọi tôi là –
Huân.”Tiểu Tuyền nắm chặt
tay chàng trai, sự ấm áp
truyền thẳng đến trái tim
anh:“Huân, rất vui được biết
anh, sau này chúng ta đã là
bạn bè rồi!”“Bạn?” Huân lặp
lại, cười ngây thơ như một
đứa trẻ. “Đơn giản thế thôi
đã là bạn bè rồi sao?”Nụ
cười Tiểu Tuyền rạng rỡ
như ánh nắng:“Đúng thế, tứ
hải giai huynh đệ, tôi anh có
duyên gặp gỡ, đương nhiên
phải là bạn rồi.”“Vậy bạn bè
phải làm gì?”“Mua quần áo!”
Tiểu Tuyền kéo anh đi.“Tại
sao phải mua quần
áo?”“Ngốc!” Tiểu Tuyền
vừa đi vừa nói: “Áo anh bị
cái bàn tay bẩn thỉu kia làm
ô uế cả rồi, anh không thấy
xấu xí thì tôi cũng thấy
buồn nôn, mau thay nó ra
thôi!”.“Ồ.”* * *Hoàng
hôn.Ráng chiều nhuộm đỏ
trời.Tiểu Tuyền và Huân
ngồi trên bậc thang đá ở hải
cảng, mỗi người một cốc trà
sữa trân châu, ánh mắt
hướng ra phía đại dương xa
xa trong ánh chiều tà.“Tại
sao lại giúp tôi?”“Tôi có một
người bạn, cô ấy nói với tôi
rằng, làm người phải nên
giữa đường bất bình rút đao
tương trợ. Cô ấy sống rất
vui vẻ, tôi nghĩ nếu mình có
thể làm thế được thì cũng sẽ
vui vẻ như cô ấy thôi.”“Bạn
của cô rất thú vị.”“Đúng
thế!” Tiểu Tuyền hút một
ngụm trà sữa. “Tiếc là cô ấy
đã rời khỏi đây, tôi thấy rất
nhớ.”“Tôi không có bạn!”
Huân chậm rãi nói. Chẳng ai
muốn làm bạn với anh, mọi
người đều nhìn anh bằng
ánh mắt kỳ quái.“Tôi sắp
giận rồi đấy!”“…”“Vừa nãy
còn nói chúng ta là bạn, sao
anh đã nuốt lời nhanh thế?”
Tiểu Tuyền hậm hực cắn
mạnh viên trân châu trong
trà sữa. “Anh cứ thế thì tôi
sẽ không đếm xỉa đến anh
nữa đâu!”“Nhưng… thực sự
là chỉ đơn giản thế… đã có
thể là bạn à?”“Bạn bè, chứ
có phải người yêu đâu, suy
nghĩ phức tạp thế để làm gì,
chẳng lẽ còn phải chích máu
ăn thề ư? Có cần giết một
con gà không?” Tiểu Tuyền
liếc xéo. “Làm ơn đi, nam tử
hán đại trượng phu, không
muốn làm bạn với tôi thì cứ
nói rõ, tôi tuyệt đối không
đeo bám dai dẳng!”“Không
phải…”“Không phải là được
rồi!” Tiểu Tuyền cười. “Anh
nghĩ xem, có người bạn như
tôi cũng tốt mà, nếu ai bắt
nạt anh, tôi có thể ra mặt hộ,
lại còn có thể giúp anh chọn
quần áo nữa chứ!”Huân cúi
xuống nhìn chiếc sơ mi tím
trên người, nhớ đến khí thế
quét sạch quân thù lúc cô
bước vào cửa hàng quần áo.
Cô ra lệnh thẳng cho các cô
gái bán hàng, mang hết
những chiếc áo màu tím của
cửa hàng ra, sau đó chọn ra
một cái trong số đó, bắt anh
mặc vào, thời gian từ lúc vào
cửa hàng đến khi ra khỏi đó
tổng cộng chưa đến mười
lăm phút.Tiểu Tuyền chống
cằm quan sát anh, nói với vẻ
hài lòng: “Đôi mắt anh có màu
tím violet, phối thêm áo màu
tím đậm, nhìn xinh đẹp như
một viên đá quý ấy”.Huân
chau màu: “Đừng nói tôi xinh
đẹp”. Anh rất ghét hai chữ
này.“Nhưng anh thật sự rất
xinh đẹp mà!” Tiểu Tuyền
sờ sờ mũi, thấy anh không
vui thì nói: “Được rồi, anh
không thích thì sau này tôi
không nói nữa là được chứ
gì!”.“Cám ơn.”Tiểu Tuyền
khoát khoát tay, tiếp tục
uống trà sữa trân châu.Tịch
dương dần dần khuất dạng
trên mặt biển.Ráng chiều tỏa
trên bóng hai người ngồi bên
bờ biển như một bức tranh
sơn dầu, thật rực rỡ nổi
bật.Huân nhìn cô: “Sao cô lại
biết nhiều về gã đàn ông đó
thế?”.Tiểu Tuyền cười vui
vẻ:“Ai bảo hắn xui xẻo làm
chi? Vừa hay tôi là phóng
viên, nắm trong tay nhuyễn
như cháo tất cả tư liệu riêng
về những người “nổi
tiếng”, đó là do nghề nghiệp
hun đúc nên.” Muốn trở
thành một phóng viên thành
công, bắt buộc phải nỗ lực
cần cù, thực hiện đủ những
bước cơ bản. Vẫn chưa bảo
cho Huân biết, đến Trần Gia
Mông có mấy người tình, vị
trí biệt thự ở đâu, nhãn hiệu
của chiếc xe mới mua, thích
hộp đêm nào… cô đều biết rõ
mồn một.Huân kinh ngạc: “Cô
là phóng viên?”.“Đúng
vậy.”“Về mảng
nào?”“Phóng viên giải trí.”
Tiểu Tuyền cười: “Lại bị
xưng tụng là phóng viên
buôn dưa”. Khó nghe nhất là
bị gọi “đám chó săn”.Huân
trừng trừng nhìn cô, đồng tử
màu violet dần dần co nhỏ
lại. À, thảo nào anh thấy cô
quen quen, mái tóc đỏ của cô
ấy đặc biệt thế… thì ra cô
là…Tiểu Tuyền cau mày:“Sao
vậy, anh kỳ thị nghề nghiệp
của tôi à?”Huân đã không nói
nổi lời nào.Chỉ cười
khổ.“Này, vẻ mặt của anh
quái lạ thế.” Tiểu Tuyền
đẩy đẩy anh. “Nói gì đi
chứ!”Trong ráng chiều rực
rỡ bên bờ biển.“Tiểu
Tuyền, trước kia cô đã từng
biết tôi chưa?”Cô nắm lấy
tóc, suy nghĩ:“Tôi phải biết
anh à?”Anh nhìn cô một lúc
lâu, cuối cùng, nụ cười nở ra
như gió ấm áp:“Phải, hôm
nay chúng ta mới quen nhau,
từ hôm nay sẽ là bạn bè!”“Ừ!
Là bạn!” Tiểu Tuyền cười
như hoa trong gió xuân.Tiểu
Tuyền uống cạn trà sữa
trân châu của mình, rồi
“giúp” Huân uống hết cốc
trà sữa của anh.Sau đó.Thời
khắc chia tay cũng đã
đến.“Tôi phải đi rồi!” Tiểu
Tuyền tỏ ra lưu luyến. “Buổi
tối tôi còn phải đi phỏng vấn
một nhân vật rất khó tính.”
Trong buổi họp mặt fan club
của ngôi sao “hot” nhất Hạ
Dạ Huân, cô nhất định phải
nắm chặt cơ hội mới
được.Ánh mắt của Huân rất
quái lạ.“Anh không chúc tôi
may mắn sao?” Tiểu Tuyền
lên tiếng hỏi với vẻ ngờ
vực.Huân khẽ ho một
tiếng:“Chúc may mắn.”“Cám
ơn!” Tiểu Tuyền huơ huơ
nắm đấm. “Tôi chắc chắn sẽ
may mắn lắm đây! Tôi là Ngọn
Lửa Tiểu Ma Nữ Tiểu
Tuyền, phóng viên siêu giỏi
giang, đẳng cấp nhất của
tuần san Quất Tử!”Huân có
vẻ như ngẩn ra.Thế là, bắt
đầu ở bờ biển hôm ấy, trong
ký ức của Huân đã có một cô
gái thích uống trà sữa trân
châu và tràn đầy sức sống.
Chương 2-0* * *Lên taxi
rồi, nhìn theo bóng dáng
Huân mỗi lúc một xa.Tiểu
Tuyền ngoảnh mặt lại.Cuối
cùng…Không giữ nổi cơ thịt
trên mặt…Thỏa sức cười
to…“Ha ha ha ha ha ha…”Chú
tài xế phía trước sắc mặt tái
xanh, không rõ nếu lái thẳng
đến bệnh viện tâm thần thì
có được hay không.Tiểu
Tuyền vừa cười điên dại
vừa làm dấu tay “thắng lợi”!
Tư liệu trích ngang:Chiêu
khổ nhục kế thứ ba của
Ngọn Lửa Tiểu Ma Nữ – diễn
xuất cực siêu!Cần phải có
một ánh mắt trong sáng, nụ
cười ngây thơ, tính cách
cương trực thẳng thắn và vẻ
mặt thuần khiết đến mức có
thể đoạt được cả giải Oscar.
Chiêu này ấy mà, phải có
năng khiếu bẩm sinh, chứ
không phải chỉ dựa vào khổ
luyện mà có thể thành thục
được.Trong lòng vẫn có một
câu hỏi nho nhỏ…Có khi nào
hơi hơi không được tốt cho
lắm?Trả lời…Chắc là không
tính đâu, cô đâu có nói dối,
chỉ là người khác có thể sẽ
hiểu nhầm thôi mà.Một giọng
nói ác độc lướt ngang bên
tai:“Làm phóng viên, chỉ có
vô tình vô nghĩa mới có thể
thành công!Chương 2-1Chiêu
thức thắng lợi chắc chắn siêu
cấp của Ngọn Lửa Tiểu Ma
Nữ – nỗ lực!Edison từng nói,
thiên tài là do chín mươi chín
phần trăm nỗ lực cộng thêm
một phần trăm năng khiếu
bẩm sinh. Để trở thành một
phóng viên giải trí thiên tài
vô tiền khoáng hậu, Tiểu
Tuyền đã dùng hết sức lực
bản thân để trả giá cho cái
chín mươi chín phần trăm nỗ
lực ấy!Buổi họp mặt fan club
của Hạ Dạ Huân được tổ chức
ở sảnh khách sạn Giả Nhật,
thời gian cho phép phóng
viên tham gia là tám giờ tối,
nhưng đúng sáu giờ ba mươi
Tiểu Tuyền đã có mặt rồi,
cứ dịu dàng ngọt nhạt với
những người tổ chức fan
club, cuối cùng, ha ha, đã
vào được khu vực dành cho
phóng viên đầu tiên, chiếm
đóng được vị trí quan sát
chụp hình tuyệt nhất!Ống
kính máy ảnh, máy quay phim
không hề bị che lấp, tầm mắt
được mở rộng thoải mái.Cao
Kiều cười, ngồi ở hàng đầu
vẫn là tốt nhất, trước kia cứ
chụp đi chụp lại sau mấy cái
đầu lố nhố của phóng viên
báo đài khác, thế nào cũng
bị chụp nhầm. Con bé non
nớt này cũng thật là bản
lĩnh quá, bảo anh ở nhà
nghỉ ngơi, tự mình chạy đến
chiếm hai vị trí tuyệt nhất
cho cả hai.Anh ta đưa cho cô
một chiếc hamburger:“Tiểu
Tuyền, ăn một chút đi.”Tiểu
Tuyền cảm kích nước mắt
lưng tròng:“Cám ơn tiền bối
Cao Kiều.” Mở giấy gói ra,
ngoạm một miếng to, a, thơm
quá, đang đói bụng quá
chừng. Nỗ lực phấn đấu cuối
cùng cũng được đền đáp,
xem ra, thái độ của tiền bối
Cao Kiều với cô đã được cải
thiện rồi, thắng lợi!(Ngọn Lửa
Tiểu Ma Nữ đắc ý: khi có một
người hợp tác luôn khen
ngợi bạn, dựa dẫm vào bạn,
thì khi làm việc bạn sẽ thấy
tâm trạng vui vẻ, thoải mái
hơn.)Dưới ánh đèn mờ.Âm
nhạc với tiết tấu mạnh mẽ
bắt đầu vang lên.Những
vồng ánh sáng tập trung
thành một đường màu xanh,
chính giữa sân khấu dần
dần nâng lên một bóng người
tuấn tú, trong vầng sáng
màu xanh ấy, đường nét
trên gương mặt người đó
khiến mọi người có cảm giác
nghẹt thở.Các fan bắt đầu
kêu thét!Những cây cổ vũ
dạ quang vẫy vẫy điên
cuồng.“Hạ Dạ Huân!”“Hạ Dạ
Huân!”“Hạ Dạ Huân!”…Tiếng
gào thét đan vào nhau tạo
thành một tần sóng mãnh liệt
như lửa, như thủy triều đang
dâng cao nhấn chìm cả nơi
họp fan club này!Một đường
ánh sáng lóa mắt đột ngột
phát sáng, giống như pháo
hoa bung xòe trong đêm tối!
Hạ Dạ Huân!Trong ánh sáng
lóa mắt ấy, anh ôm một cây
đàn guitar màu bạc, lạnh lùng
đứng giữa sân khấu, bóng
dáng cao ráo đẹp đẽ hệt như
vị hoàng tử trong truyền
thuyết khiến người ta mê
đắm; nhãn thần của anh rất
lãnh đạm, lạnh lẽo sâu thẳm
như băng hà dưới những
tầng băng lạnh lẽo; khóe môi
anh có một thoáng giễu cợt,
tàn khốc và tà ác, như một
con dao găm chí mạng nhất,
đâm mạnh vào trái tim non
nớt của tất cả thiếu nữ trên
thế gian, dòng máu yêu
thương say đắm thơm tho
của tuổi trẻ chảy tràn dưới
chân anh biến thành một con
sông lớn.“Hạ Dạ Huân, em
yêu anh…”Một cô gái thét lên
bằng tất cả sức lực của mình,
có lẽ khí lực đã bị hao mòn
nhiều quá chăng, mà tiếp
sau đó cô nàng đã ngất
đi~~~, những nhân viên ở
đó đã phải khó khăn vất vả
lắm mới khiêng cô nàng ra
khỏi đám fan cuồng chen lấn
dữ dội kia.Ôi, tiếc quá đi
mất, lãng phí cả một tấm vé
vào cửa đắt như vậy. Tiểu
Tuyền vừa ghi hình lại, vừa
thầm than tiếc cho cô nàng
kia. Cho dù gào thét để Hạ
Dạ Huân nghe thì cũng có ích
gì đâu, tiếng lòng như xé
gan xé ruột của cô chỉ sợ
không bằng một con muỗi
bay vo ve bên tai anh ta
nữa là…Hạ Dạ Huân đã hát
tổng cộng năm bài.Tiểu
Tuyền ngắm anh đứng dưới
ánh đèn màu chớp nháy như
tuyết bay đầy trời, ngẩn
ngơ. Ôi, không ngờ rằng,
anh ta hát “thật sự” hay
như vậy.Cô đã nghe và
nghiên cứu kỹ lưỡng tất cả
các album của anh đến ba
lần, tuy hay thật đấy, nhưng
cô không hề để tâm đến. Bởi
kỹ thuật thu âm hiện nay quả
thực quá phát triển, một con
lợn kêu ủn ỉn cũng có thể
tạo nên một hiệu quả âm
thanh như kiểu giọng ca
thiên nhiên trầm ấm vậy.Cô
đã từng có n lần nghe được
giọng hát thật của các ngôi
sao ca nhạc ở phòng thu
studio, từng kinh qua cảm
giác kinh khủng đến rợn cả
da gà. Có một lần còn ghê
gớm hơn nữa, mái tóc đỏ của
cô bị chấn động đến mức
dựng đứng cả lên, cố gắng
nén nhịn và nhảy xổ ra
ngoài, nôn ọe tới tận cả nửa
tiếng đồng hồ, lòng cảm thán
rằng cô nàng ca sĩ ngọc nữ
kia không hát nhạc nền cho
phim kinh dị thì quả là lãng
phí. Thế nhưng, đợi khi đĩa
CD mới của ca sĩ ngọc nữ
kia ra để mua về nhà nghe
thử, giọng hát lại trở nên
tràn đầy tình cảm lạ thường.
Haizzz, những bậc thầy về
thu âm kia có đôi tay kỳ diệu
biến đậu phụ thành thịt gà
như thế nào kia chứ.Cô cứ
ngỡ Hạ Dạ Huân cũng là
được “gia công” mà thành.
Không thể trách cô có suy
nghĩ như vậy được, thực sự
là do vẻ bề ngoài của anh
quá xuất sắc. Mà trong thế
giới giải trí, tướng mạo và
tài nghệ trước giờ luôn là hai
khái niệm hoàn toàn tương
phản nhau.Chương 2-2Đêm
nay, nghe được giọng hát
của Hạ Dạ Huân ở một
khoảng cách gần như thế,
căn bản không thể có kỹ
thuật gì để chỉnh sửa, thế
nên mới khiến cô sững sờ
kinh ngạc như vậy.Có
acapella có pop.Tiếng hát
của anh có thể tĩnh lặng
như hoa quỳnh nở trong
đêm, có thể tuyệt đẹp như
cầu vồng sau mưa trên đỉnh
núi cao ngất.Có những bài
hát sôi nổi, vũ điệu cuồng
nhiệt.Trong tích tắc anh bộc
phát hết toàn bộ những
nhiệt tình, có thể khiến khán
đài trở thành núi lửa phun
trào.Tiểu Tuyền xoay xoay
cây bút trong tay, bỗng
nhiên cảm thấy Hạ Dạ Huân
có thể nổi tiếng đến mức
này trong ngành giải trí,
dường như không chỉ do có
một vẻ bề ngoài xuất chúng,
xem ra, cô đã có phần coi
thường anh ta rồi.Không nén
được nghe đến xuất thần…
Anh là một người bước đi
trong đêmKhông saoKhông
đènChẳng ai thèm quan tâm
nụ cười của anhGương mặt
dần cứng lạiRồi dần lạnh lẽo
như băngNgười yêu ơiAnh đi
tìm đôi mắt của emHãy cho
anh một phương hướngAnh
muốn làm một đứa bé con
bên cạnh emCười cho em
ngheKhóc cho em ngheAnh
muốn ngủ yên bên cạnh
emKhông đắp chănĐợi em
đắp lại cho anhAnh muốn làm
rất nhiều chuyện xấuEm chỉ
tức giậnBảo với anh như thế
không hayNhưng anh đành
chịu thuaBên cạnh emAnh
muốn trở thành đứa
trẻNgoan ngoãn nghe lờiĐể
em yêu anhMãi mãi không rời
xaNgười yêu ơiĐừng buông
anh raĐừng để anh trở lại là
người bước đi trong đêm…Hạ
Dạ Huân trầm giọng hát, nhìn
về hướng của cô, ánh mắt
sâu thẳm mà kỳ lạ, dường
như có đóa hoa lửa vụt
lóe.Tim Tiểu Tuyền nhảy lên
“thịch” một cái!Wow, ma lực
của thần tượng quả nhiên
không bình thường chút nào,
đến cả Tiểu Tuyền đã gặp
qua quá nhiều tuấn nam mỹ
nữ mà cũng có phần bồi hồi,
phân tâm.“Tách tách!”“Tách
tách!”…Đèn flash chớp liên
tục, cánh phóng viên dần
dần nắm bắt lấy ánh mắt này
của Hạ Dạ Huân, phóng viên
của “Tuần san Bạo” thở dài
tán dương: “Hình bìa ngày
mai có rồi đây, thần thái của
Huân quả thực nổi bật
quá!”“Hệt như đang nhìn
người yêu ấy…”“Tôi sắp
ngất xỉu mất
thôi…”****************
Mười giờ tối.Buổi họp mặt fan
club của Hạ Dạ Huân kết
thúc.Cuộc chiến bao vây của
cánh phóng viên lập tức mở
màn!Ở cổng ra, các nhà báo
phóng viên của mọi báo đài
đã chuẩn bị sẵn sàng tươm
tất, máy quay video đã mở,
máy chụp hình đã sẵn, micro
cầm chắc trong tay, bày ra
một thế trận tường thép,
hoàn toàn lấp kín lối ra của
Hạ Dạ Huân! Chỉ cần anh
bước ra một bước thôi, sẽ
sử dụng ngay “lưới người”
để tóm bắt, giam chặt “con
cá” là anh, không trả lời
phỏng vấn thì đừng có hòng
mà rời khỏi đây!Bảo vệ? Bảo
vệ là cái thá gì chứ? Muốn
đánh phóng viên hả? Chỉ
cần có người nào dám động
thủ thôi, tiêu đề ngày mai sẽ
là – “Hạ Dạ Huân ngầm cho
phép bảo vệ đánh nhau với
phóng viên”!Thoát ra khỏi
con đường này đã bỏ chạy
ư? Nực cười, cánh phóng
viên giải trí thân kinh bách
chiến như họ làm sao không
nghĩ đến chuyện này cơ
chứ? BMW của Hạ Dạ Huân,
xe riêng của công ty Mỹ
Hoàng đã sớm có phóng viên
canh chờ sẵn ở đó, muốn
dùng biện pháp này để
chuồn thì cũng quá bằng khó
như lên trời.Ha ha, cánh
phóng viên thầm đắc ý, cho
là Hạ Dạ Huân cậu bản lĩnh
vô song, cũng không thoát
khỏi lòng bàn tay của chúng
tôi đâu.“Hạ Dạ Huân ra
rồi!”Kèn hiệu chiến đấu đã
vang lên!Cánh phóng viên
mắt lấp lánh ánh sáng nhào
đến bên Hạ Dạ Huân gương
mặt lộ rõ nét mệt mỏi.Các vệ
sĩ cố gắng bảo vệ Hạ Dạ
Huân, dùng sức mạnh muốn
đẩy đám người đang nhăm
nhe bao vây công kích, bất
lực một nỗi là đám phóng
viên này người nào cũng
thân kinh bách chiến cả,
bước chân và thân pháp
mạnh mẽ như lửa. Các vệ sĩ
mới gạt ra được một kẽ hở
nhỏ, họ lại bao vây từ một
phía khác, như giọt thủy
ngân chảy tràn, công lực liên
kết khiến các vận động viên
NBA cũng phải tự cảm thấy
hổ thẹn!“Hôm qua có phải
Nguyệt Sa Anh đến phòng
thu âm đợi anh?”“Anh và
Thanh Thủy Lăng chính thức
chia tay rồi sao?”“Người
mới của RBS – Cung Mỹ Huệ
tự nhận đã yêu thầm anh rất
mãnh liệt, anh có ý kiến gì
không?”“Trong giới có
người đồn rằng anh đồng
tính luyến ái, công ty Mỹ
Hoàng ra sức nâng đỡ cậu có
liên quan gì đến chuyện này
không?”“Ông chủ công ty Mỹ
Hoàng Andas có phải đã từng
có cử chỉ quấy rối tình dục
anh?”…Từng vấn đề sắc
bén châm chích tập trung hết
về phía Hạ Dạ Huân hệt như
quả bom phát nổ.Trong vòng
vây kềm kẹp.Ánh mắt Hạ Dạ
Huân càng lúc càng lạnh, anh
lạnh lùng nhìn khuôn mặt
từng phóng viên đang hứng
chí đến mức không thể kiềm
chế nổi, đứng thẳng người,
nhả ra một chữ đầy vẻ chán
ghét:“Cút!”Sắc mặt cánh nhà
báo tái xanh.Thằng nhóc hay
lắm, tưởng mình nổi tiếng
quá rồi thì coi thường được
họ chắc? Có ngôi sao nào mà
không do nhà báo nâng đỡ
để nổi tiếng đâu? Một cây
bút trong tay họ, cũng có
thể khiến một người trở nên
vụt sáng, cũng có thể trong
tích tắc cho một ngôi sao rơi
xuống vực thẳm! Dám đắc tội
v
• Từ Khoá :
Đang xem :
1
Hôm nay:
1
Tổng số:
67Thống kê toàn hệ thống site :